[Bàn kể chuyện] [Truyện Cryptic] Hãy sợ theo cách của bạn!!! - Trang 9 - Hogwarts.vn
Trang 9 của 23 Đầu tiênĐầu tiên ... 345678910111213141519 ... CuốiCuối
Kết quả 81 đến 90 của 221
  1. #81
    Ngày tham gia
    06 Jun 2013
    Bài viết
    61
    Điểm Nhà
    0
    Galleon
    10
    Điểm Quidditch
    0
    Sickle
    1,385
    Thanks
    8
    Thanked 21 / 14 Posts
    31. Búp Bê

    Hôm qua là sinh nhật tôi. Sinh nhật 12 tuổi. Ngay từ lúc mới rời giường, tôi đã cảm thấy vui và hạnh phúc.
    Tôi có thói quen không bóc quà sinh nhật sớm. Thế nên sáng nay tôi mới mở từng gói quà. Tôi nhận được biết bao nhiêu đồ chơi. Cảm giác như mình là công chúa vậy!
    - Cô chủ dậy sớm vậy?
    - Vâng.
    Đó là bà giúp việc. Một người trầm lặng và kĩ tính. Bà ấy làm việc ở nhà tôi được gần 1 tháng nay.
    Ánh mắt tôi liếc qua góc nhà. Một hộp quà cũ kĩ thu hút được sự chú ý của tôi. Tôi bóc hộp. Thật bất ngờ, nó là con búp bê tôi đã đánh mất!
    Tôi đọc tên người gửi. Đó là Patrick, một người bạn chơi với tôi từ tiểu học. Nhưng từ khi nhà tôi chuyển đến Marseille, tôi không còn liên lạc thường xuyên. Tôi chỉ nhớ rằng con búp bê này bị mắc kẹt ở cái cây ở gần trường. Tôi từng khóc rất to khi làm mất nó. Cách đây 1 tháng, tôi viết thư cho Patrick bảo rằng tôi thích quà sinh nhật là con búp bê thất lạc. Bây giờ, điều ước ấy đã trở thành sự thật. Cám ơn bạn tôi nhiều lắm!
    Nhưng kể từ khi con búp bê ở trong nhà, nhà tôi xảy ra nhiều chuyện kì lạ. Tôi luôn có cảm giác nó nhìn tôi mọi lúc, mọi nơi. Có lần nó làm tôi hoảng hốt, khi tôi bước vào phòng và thấy nó ở tên giường, ánh mắt nhìn thẳng ra chỗ tôi đang đứng! Những lúc ấy, tôi đều phải gọi bà giúp việc đến cất nó đi. Nó làm tôi thực sự sợ hãi!
    Cho tới một ngày bố tôi đi vắng, tôi về nhà và không thấy mẹ đâu. Tôi nghĩ chắc mẹ tôi đi đến nhà đồng nghiệp. Chỉ tới lúc nửa đêm, mẹ vẫn chưa về. Tôi lo lắng đi tìm mẹ. Tôi phát hiện mẹ chết ở sau nhà, trong một bụi rậm, và bên cạnh là con búp bê nằm ngay trên vũng máu!
    Sau đó 4 tháng, em trai tôi cũng chết. Lần này là ở trong rừng. Và cũng có con búp bê ở ngay gần đó! Mắt nó mở to, và tôi xin thề, tôi có cảm giác nó mỉm cười!
    Tôi hoảng loạn một thời gian dài. Và tôi vứt con búp bê lên gác xép, không bao giờ chạm tới nó nữa.
    Một ngày đầu tháng 5...
    Hôm nay bố tôi lại đi công tác. Nhà chẳng còn ai, chỉ còn tôi với bà giúp việc. Bà ấy xin phép bố tôi về quê giỗ người thân. Tất nhiên bố tôi đồng ý. Và vì không thể yên tâm để tôi ở nhà, nên tôi sẽ đi cùng bà giúp việc về quê hai ngày. Thật may mắn, quê của bà giúp việc chính là nơi tôi sống trước đây. vậy là tôi có thể gặp lại các bạn cũ.
    Tôi thu dọn đồ đạc và chuẩn bị lên đường. Bất giác tôi nhìn lên căn gác xép. Chẳng biết ai mở cửa từ bao giờ. Tôi thấy con búp bê nhìn tôi. Dường như chỉ nhìn tôi! Tôi khẽ rùng mình!
    Trong lúc ở trên xe, tôi hỏi chuyện bà giúp việc để phá tan không khí tĩnh lặng.
    - Bác ơi, người thân nào của bác mất vậy?
    - Con trai tôi. Hôm nay là giỗ đầu nó. Nó ngã từ trên cây xuống!
    Tôi không hỏi gì thêm nữa. Tôi hiểu rồi. Hỏi nữa cũng chẳng thay đổi được gì, khi tôi đã thoáng thấy con búp bê trong hành lý của bà ta.
    Bà giúp việc là mẹ của Pattrick
    Pattrick thực sự đã chết khi lấy con búp bê cho nhân vật "tôi", bà giúp việc làm việc cho gia đình nv "tôi" để tưởng nhớ & trả thù cho con trai của chính mình
    Con búp bê như vật cảnh báo trước cho gia đình nv "tôi"

    Chả biết giải đúng không nhưng mình đảm bảo bò giúp việc là mẹ Pattrick và bà ý giết người để trả thù cho con trai

  2. Bài viết này của hello.im.keilyy hay đến nỗi đã giúp làm tươi sáng cho cái đầu rít rịt của:


  3. #82
    Ngày tham gia
    31 Dec 2011
    Đang ở
    hogwarts.vn™
    Bài viết
    1,328
    Điểm Nhà
    0
    Galleon
    299
    Điểm Quidditch
    0
    Sickle
    6,252
    Thanks
    1,133
    Thanked 1,618 / 527 Posts
    Blog Entries
    28
    Trích dẫn Gửi bởi hello.im.keilyy Xem bài viết
    Nhanh gớm Có khả năng làm tội phạm được
    Tiếp mấy câu kia đi bồ.


  4. #83
    Ngày tham gia
    06 Jun 2013
    Bài viết
    61
    Điểm Nhà
    0
    Galleon
    10
    Điểm Quidditch
    0
    Sickle
    1,385
    Thanks
    8
    Thanked 21 / 14 Posts
    32. Vũng nước

    Tôi tên là Sara, hồi 10 tuổi tôi có 1 sở thích đó là nghịch nước, nên cứ hễ thấy vũng nước nào là tôi lại chạy ngay ra đó để nghịch. Một hôm, tôi thấy có 1 vũng nước trong nhà nên liền chạy ngay ra đó để thỏa mãn thú vui. Tôi cho cả bàn tay vào vũng nước, xoa xoa hai bàn tay mình trong đó. Nhưng thật lạ, vũng nước này khá là đặc và có cái mùi gì đó rất tanh tưởi. Nhưng không sao tôi lại tiếp tục nhúng đôi bàn tay mình vào cái vũng nước màu mè đó. Tôi cảm thấy tò mò,không biết liệu vũng nước đó có vị như thế nào nhỉ? Tôi cúi xuống và uống 1 hớp xem sao."Ực"Không ngờ nó lại ngon đến vậy. Nhưng tôi sợ nếu uống hết vũng nước này thì sẽ chẳng còn nữa.
    Nhưng thật may là có 2 cái hũ tròn treo ở trên trần nhà luôn chảy ra thứ nước ngon lành này.
    Thôi tôi đói rồi, có lẽ tôi nên xuống bếp và mở tủ lạnh tìm mẹ và bố xem có gì để ăn không đã.
    Con nhỏ 10t mà thấy kinh Nó giết bố mẹ rồi uống máu rồi LOLLLLLL
    Hoặc là bố mẹ nó tự tử rồi treo xác lên


    Mấy cái kia chưa nghĩ ra LOLLLLLLLLL


    À cryptic 33,34,35 là truyện creepy pasta tình yêu của tôi ơi
    Lần sửa cuối bởi hello.im.keilyy, ngày 08.06.2013 lúc 09:55:33 PM.

  5. #84
    Ngày tham gia
    31 Dec 2011
    Đang ở
    hogwarts.vn™
    Bài viết
    1,328
    Điểm Nhà
    0
    Galleon
    299
    Điểm Quidditch
    0
    Sickle
    6,252
    Thanks
    1,133
    Thanked 1,618 / 527 Posts
    Blog Entries
    28
    Không có ai vào giải Cryptic à :((

    [hide]{param}[/hide]
    Lần sửa cuối bởi Kinh... Sờ, ngày 09.06.2013 lúc 01:10:29 AM.


  6. Bài viết này của Kinh... Sờ hay đến nỗi đã giúp làm tươi sáng cho cái đầu rít rịt của:


  7. #85
    Ngày tham gia
    04 Jun 2013
    Bài viết
    6
    Điểm Nhà
    0
    Galleon
    0
    Điểm Quidditch
    0
    Sickle
    58
    Thanks
    0
    Thanked 3 / 2 Posts
    Trích dẫn Gửi bởi Harry James Potter Xem bài viết
    31...
    31. Truyện này hay
    32. Khả năng cao là nó kill ba má nó
    33. Như kiểu truyện hù ma trẻ con
    34. Chả nhẽ "con gấu bông" = xác đứa kia hả
    35. Thằng ở dưới là trộm hả? hay cái gì kinh dị hơn

    Mà ko ai quan tâm truyện Tử Y ah? truyện phức tạp vậy mà?!
    Lần sửa cuối bởi Kinh... Sờ, ngày 09.06.2013 lúc 08:11:54 AM.

  8. #86
    Ngày tham gia
    06 Jun 2013
    Bài viết
    61
    Điểm Nhà
    0
    Galleon
    10
    Điểm Quidditch
    0
    Sickle
    1,385
    Thanks
    8
    Thanked 21 / 14 Posts
    31, 32 tớ giải rồi đấy :3

    Còn 33, 34, 35 là có đáp án thẳng toẹt rồi mà :v :v

    HJP đăng tiếp cryptic đi

  9. #87
    Ngày tham gia
    31 Dec 2011
    Đang ở
    hogwarts.vn™
    Bài viết
    1,328
    Điểm Nhà
    0
    Galleon
    299
    Điểm Quidditch
    0
    Sickle
    6,252
    Thanks
    1,133
    Thanked 1,618 / 527 Posts
    Blog Entries
    28
    36. Đồng tiền.

    Kiểm tra lại cái bóp. Trong bóp của tôi chỉ còn vài đồng lẻ. Có lẽ phải ngừng ván bài tiếp theo. Trên đường về nhà, tôi cứ lo lắng về số tiền tháng này của tôi.
    Hôm sau tôi qua nhà thằng bạn, mẹ nó bảo là nó đi mất mấy bữa nay, điện thoại gọi không được, cả nhà đang đi tìm nó. Cô ta đang lo lắng, trong tay thì cầm điện thoại và đứng ngồi không yên trông ngóng tin tức... Tôi ở lại một chút... Sau đó quay về nhà, vừa về tới cổng bà chủ nhà lớn tiếng với tôi "liệu mà đóng tiền nhà 2 tháng trước, hôm nay không đóng là tao đuổi mày ra khỏi nhà, kiếm chỗ khác mà thuê". Thật là khó tính! Tôi phải đưa trước bà ta một nửa, số tiền còn lại tôi nói tối nay sẽ trả đủ.
    Đến tối, tôi ráng gom hết tiền đóng nốt tiền nhà cho bà chủ. Đóng tiền xong bà chủ nói "phòng của mày dạo này hôi lắm, nhà tao chứ không phải cái ổ chuột đâu nha". Tôi chỉ cười gượng 1 cái cho qua chuyện...
    Xong xuôi tôi ra phố mua một chút thức ăn về nhà, tôi vừa ăn vừa viết truyện. Tối đó tôi đếm tiền trong bóp, tự hỏi "không biết còn nhiêu đây có đủ thuê căn nhà nào nhỏ hơn không?"

    37. Người hàng xóm bệnh hoạn.

    Vì những lý do học tập và làm việc, tôi chuyển sang một căn hộ mới. Căn hộ nằm ở ngoại ô, một nơi yên tĩnh giúp tôi thoát khỏi những tiếng ồn ào của khu dân cư đông đúc.

    Tôi thu xếp hành lý và đi đến đó, sau 1 đoạn đường khá xa cuối cùng cũng đến được chỗ căn hộ. Căn hộ này không được rộng lắm, những căn hộ xung quanh cũng vừa vừa như nhau. Tôi háo hức dọn đồ vào, sắp xếp đồ đạc và lau chùi bụi bặm. Trong lúc hăng say làm việc, ông hàng xóm kế bên đi ngang qua nhìn tôi, tôi mỉm cười chào hỏi… Ông ta không nói gì, chỉ nhìn với ánh mắt khó hiểu. Rồi ông ta đi mất, tôi cũng quay trở về công việc của mình.

    Mải mê làm việc, cũng hơn 6h chiều rồi, chỉ còn vài thứ nhỏ nhặt linh tinh, tôi treo nó vào cây máng đồ ở góc nhà. Lạ thay trong góc có một cái lỗ gì đó phát ra ánh sáng, tôi lại gần nhìn kiểm tra nó. Cái lỗ chỉ to chừng ngón tay cái, tôi nhìn vào… ra là cái lỗ này nhìn được sang nhà bên cạnh, tò mò nên tôi quan sát xung quanh nhà này, chợt thấy ai đó đang ngủ trên giường… thì ra là ông hàng xóm mà tôi đã gặp sáng nay. Liếc nhìn sang những góc nhà thấy có những túi đen, không biết trong đó đựng gì, thỉnh thoảng những cái túi cử động bên trong… Quay lại nhìn ông ta bất ngờ không còn thấy ông ta nằm trên giường nữa, tôi giật mình nhanh chóng lấp cái lỗ đó lại. *Đổ mồ hôi hột* Không biết ông ta đi đâu nữa…Cũng đã trễ rồi, tôi phủi giường và tắt đèn đi ngủ. Thỉnh thoảng tôi lại nghe tiếng “lụp bụp” ở nhà bên làm tôi hơi khó chịu, nhưng cái mệt làm tôi thiếp đi lúc nào không biết…

    Sáng hôm sau thức dậy, tôi ra ngoài hít thở không khí trong lành, đón chào ngày mới ở nơi đây. Chợt nhìn thấy ông hàng xóm bên cạnh, ông ta đang ngồi vuốt ve một con mèo. Tôi lại tiếp chuyện làm quen với ông hàng xóm: “Mèo của ông à, trông nó dễ thương nhỉ…”. Ông ta nhìn tôi với ánh mắt giận giữ, sau đó ông ta đứng lên và mang con mèo vào nhà. Ánh mắt của ông ta làm cho tôi phát sợ… thật là khó hiểu!

    Tôi cố gắng làm việc để quên đi ánh mắt ghê sợ ấy nhưng hình như không có tác dụng. Đêm đến tôi không thể nào ngủ được, những tiếng “lụp bụp” nhà bên làm tôi khó chịu. Tôi quyết định tới xem cái lỗ để xem ông ta đang làm gì. Tôi cẩn thận rút nhẹ miếng lấp ra, đưa mắt vào nhìn… ông ta vẫn đang ngồi vuốt ve con mèo, miệng ông ta đang lẩm bẩm gì đó, tôi cố gắng quan sát và nghe ông ta lẩm bẩm gì. Bất ngờ ông ta lớn tiếng: “mày có thể chạy nhưng mày không thể trốn” đè con mèo xuống, bóp cổ nó… Tôi nhắm mắt quay mặt đi không dám nhìn cảnh tượng đó… tôi nghe thấy tiếng con mèo… tiếng kêu của nó càng ngày càng yếu ớt. Tôi ngồi bệch xuống bịt tai lại “Tại sao ông ta lại làm như thế…”

    Tâm trí tôi lúc này cứ hiện lên những ánh mắt giận giữ, những tiếng kêu của mèo, những túi đen cử động ngày càng mạnh. Tôi cố gắng đẩy những thứ đó ra khỏi đầu tôi, nhưng tôi càng nhức đầu. Tôi vội gọi thằng bạn, nó bảo tôi bị stress và kêu tôi lấp vĩnh viễn cái lỗ đó và đi nghỉ ngơi. Nghe lời thằng bạn, tôi cố gắng đứng dậy lấp cái lỗ đó, chợt thấy cái lỗ không phát sáng như bình thường nữa, hình như nó bị lấp lại rồi. Tôi nhìn vào xem có phải như thế không, tôi nhìn kỹ…một thứ gì đó quen thuộc… một màu đen …nó chớp…rồi mở ra lại…
    Tôi chạy khỏi căn nhà trong đêm đó, tôi cứ chạy mãi…

    Gần đây tôi đã đỡ hơn nhiều, thật sự cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi về lại nhà cũ. Thằng bạn tôi ở chơi với tôi một tí rồi về, nó đi nhanh quá tôi chưa kịp cảm ơn nó vì đã dọn đồ dùm tôi về nhà. Tôi nằm nghỉ và lấy một cuốn sách đọc, một mảnh giấy nhỏ rơi ra, trông nó rất lạ, chắc là của thằng bạn kẹp vào, tôi mở ra xem thử… dòng chữ màu đỏ viết nguệch ngoạc… “mày có thể chạy nhưng không thể trốn…”

    38. Bốc mộ.

    Đó là lần đầu tiên tôi được dự một buổi lễ bốc mộ truyền thống mà có lẽ tôi không thể nào quên được. Tôi chưa bao giờ lại nghĩ rằng sẽ có một ngày mình được một vinh dự lớn đến vậy. Bản thân tôi đã thấy rất nhiều buổi bốc mộ trong suốt 3 năm qua, nhưng lại chưa được dự một buổi lễ bốc mộ nào lại đặc biệt đến thế này. đến h tôi vẫn còn nhớ nó như vừa mới xảy ra. Đêm đó trời có vẻ lạnh và nhiều sương mù, mọi người trong gia đìh tôi ai cũng có vẻ buồn vì tôi nghe thấy tiếng khóc khá nhiều, mỗi tiếng cuốc xẻng xúc đất cứ ngày càng rõ và có vẻ như đào càng ngày càng được sâu hơn. Mọi người có vẻ đào khá hăng say bởi vì sau có gần 30 phút thì tôi nghe thấy tiếng xẻng chạm nắp quan tài. tiếng than khóc càng ngày to hơn mỗi lúc một rõ hơn... không hiểu sao trong khi mọi người buồn bã thì tôi lại cảm thấy khá là vui vẻ , có lẽ nghe hơi điên khi mình đang ở trong buổi lễ bốc mỗ trang nghiêm thế này. Nhưng thực sự tôi đang rất vui khi trong suốt buổi lễ thứ mà tôi được nghe thấy nhiều nhất đó là ... lời than khóc gọi tên tôi ngày một rõ hơn. Thật vui là tôi sắp được gặp lại người thân của mình....

    39. Giấc mơ kỳ lạ.

    Có một cặp vợ chồng nọ sống cùng nhau.

    Trong suốt 1 tháng, ngày nào cũng vậy, người chống luôn có những giấc mơ giống hệt nhau. Anh ấy thậm chí còn không chắc đó có phải mơ hay không?

    Anh ấy luôn luôn tỉnh dậy đột ngột vào lúc nửa đêm.
    Rồi anh ta nhìn thấy 1 người đàn ông trông giống hệt mình, đang bám vào trần nhà. Hắn ta xoay đầu lại, nhìn anh ấy và nói: “Mày đã sống đủ rồi. Hãy hoán đổi vị trí đi”

    Và nó đã trở thành nói quen vào mỗi sang khi người chồng chào vợ mình bằng câu nói : “Anh lại thấy giấc mơ đó đêm qua”

    Vì điều đó xảy ra liên tục nên người vợ bắt đầu cảm thấy lo lắng.

    Nhưng rồi một buổi sáng, người chồng ngủ dậy và tất cả những gì anh ấy nói với vợ là ” Chào buổi sáng”.

    Nó khiến cô ấy ngạc nhiên và hỏi lại chồng mình: “Anh không thấy giấc mơ kì lạ đó đêm qua sao?”

    Người chồng trả lời: ” Giấc mơ nào cơ?”

    40. Cố gắng tự tử.

    Trên đường đi làm về tôi thường đi qua 1 tòa nhà bỏ hoang do bị phá hủy.

    Tuy nhiên, tòa nhà này lại trở nên nổi tiếng với việc tự tử vì rất nhiều người đã nhảy xuống từ bên trên.

    Tôi cũng đã từng được nghe nhiều tin đồn về việc nhìn thấy ma ở quanh đó.

    Hơn nữa, có rất ít đèn đường ở khu vực xung quanh nên nó càng trở nên rùng rợn vào ban đêm.

    Một hôm, tôi làm việc quá giờ và phải đi qua tòa nhà đó vào khoảng 11h đêm.

    Tôi thực sự sợ hãi và nghĩ rằng tôi đã trông thấy vài cái bóng trên sân thượng tòa nhà.

    “!!??”

    Tôi cảm giác như tim mình đã ngừng đập ngay lúc đó vậy.

    Tôi nhìn kĩ lại và lần này, tôi chắc chắn có 1 người đang đứng trên sân thượng.

    Ôi không, đó có phải ma không…?

    Trong lúc tôi còn đang nghĩ, bóng người đó bỗng nhảy xuống dưới.

    Tôi nghe thấy một tiếng đổ ập xuồng và thấy thân thể của 1 người phụ nữ nằm sõng soài trên mặt đường bê tông.

    Tôi lập tức gọi cấp cứu và chạy lại đỡ cô ấy dậy.
    Cả người cô ấy bê bết máu và chân thì bị vặn một cách kì dị.

    Cô ấy không phải ma nhưng khiến tôi thực sự kinh hãi.

    Tôi nhìn thấy vài người đứng trên ban công tòa nhà và nghĩ chắc hẳn họ đã nghe thấy tiếng đổ và muốn biết chuyện gì xảy ra.

    Ngay sau đó, xe cứu thương đến và mang người phụ nữ ấy đi.

    Tôi về nhà nhưng chẳng thể ngủ được bởi những hình ảnh đó cứ tái hiện lại trong đầu.

    Ngày hôm sau tôi được thông báo rằng người phụ nữ đó bị thương nghiêm trọng nhưng vẫn sống.

    Thật may khi nó chỉ dừng lại ở việc cố gắng tự tử.

    Nếu cô ấy chết, nó sẽ khiến tôi bị khủng hoảng mất.

    Ta là ma đây....


  10. Bài viết này của Kinh... Sờ hay đến nỗi đã giúp làm tươi sáng cho cái đầu rít rịt của:


  11. #88
    Ngày tham gia
    16 Jan 2013
    Đang ở
    tầng trên của quán coffee muggle xinh xắn mà mẹ đang điều hành
    Bài viết
    121
    Điểm Nhà
    0
    Galleon
    1
    Điểm Quidditch
    0
    Sickle
    2,434
    Thanks
    109
    Thanked 48 / 31 Posts
    36. nhân vật chính đã kill thằng bạn hắn để lấy tiền trả tiền nhà, xác của thằng bạn để trong phòng hắn
    38. nhân vật tôi là người đã chết
    37,40 thì chả hiểu gì, chỉ thấy đc sự mâu thuẫn là ng` phụ nữ đó bị vặn tay chân => bị người ta hại chứ không phải tự tử
    39. thì ông chồng đã bị hoán đổi lại nhưng k biết cha nội trên trần nhà là ai nhờ các bác giải dùm tiếp vậy
    Lần sửa cuối bởi Min Sohee, ngày 25.06.2013 lúc 10:39:13 AM.

  12. #89
    Ngày tham gia
    23 Jul 2013
    Bài viết
    268
    Điểm Nhà
    0
    Galleon
    2
    Điểm Quidditch
    0
    Sickle
    557
    Thanks
    20
    Thanked 30 / 18 Posts
    khụ khụ, tui đọc xog thì toát mồ hôi hột rùi, từ đầu tới cuối đều ghê rợn.
    I AM A WICHT :y36:

    AND I LOVE SLYTHERIN :y117:

  13. #90
    Ngày tham gia
    31 Dec 2011
    Đang ở
    hogwarts.vn™
    Bài viết
    1,328
    Điểm Nhà
    0
    Galleon
    299
    Điểm Quidditch
    0
    Sickle
    6,252
    Thanks
    1,133
    Thanked 1,618 / 527 Posts
    Blog Entries
    28
    Lâu lắm rồi ko post truyện. Tâm trạng ko được vui nên post tiếp. Cũng chỉ dám đọc một lần. Truyện không hiểu thì đọc lần hai. Không dám đọc nhiều lần.



    41: Nguyền rủa

    Tôi mới kiếm được 1 bản của Cuốn sách về Sự nguyền rủa.

    Ở trang đầu, cuốn sách viết: “Nếu các bước được làm chính xác theo chỉ dẫn, lời nguyền sẽ được tạo ra. Tuy nhiên, nếu làm sai, lời nguyền sẽ nhằm vào chính người tạo ra nó. Bạn vẫn muốn tiếp tục chứ? “

    Tất nhiên rồi!

    Tôi có vài người mà tôi sẽ không bao giờ tha thứ chừng nào tôi còn sống.

    Vì thế tôi đã bắt đầu lật quyển sách. Và làm theo chỉ dẫn trong đó.

    Bước một: Đầu tiên, nhắm mắt lại và hình dung khuôn mặt của người bạn muốn gieo lời nguyền.Quá dễ. Khuôn mặt hắn ta là thứ tôi không bao giờ quên.

    Tôi hình dung khuôn mặt hắn rõ ràng nhất có thể.

    Ok, xong. Giờ thì sang bước tiếp theo…

    Bước hai : Tưởng tượng hình thức trừng phạt mà bạn muốn.

    Điều này cũng quá dễ.

    Tôi sẽ khiến hắn phải nếm trải mọi sự đau khổ có thể tưởng tượng được trên Trái đất. Và đảm bảo rằng hắn sẽ chết trong nỗi đau đớn tột cùng.

    Rồi, xong. Tiếp theo…?

    Bước ba: Giờ thì mở mắt ra.


    42: Tái chế

    Tôi đang ở nhà ga, ngồi trên 1 băng ghế dài và chờ tàu đến.

    Ngay sau đó, một người phụ nữ tay ôm một đứa bé đến và ngồi cạnh tôi.

    Tôi thì rất thích trẻ con nên đã không thể không nhìn chăm chăm vào đứa bé đáng yêu đó.

    Người phụ nữ nhận ra điều đó và bắt chuyện với tôi một cách thân thiện.

    “Anh biết không, nó không phải là một đứa trẻ đâu, nó là một cái túi”.

    Vừa nói, cô ta vừa lật áo nó ra và cho tôi xem một cái khóa kéo ở phần bụng đứa bé.

    Đến lúc đó tôi mới nhận thấy rằng mắt nó có vẻ được làm bằng thủy tinh.

    ” Nhìn nó giống thật quá”

    “Vâng, tôi biết. Phải mất rất nhiều công sức, và cả thời gian nữa. Nhưng điều đó không làm tôi bận tâm. Vì tôi thích những thứ tái chế” – Cô ta mỉm cười trả lời.

    Ngay sau đó thì tàu tới, cô ta đứng dậy và bước lên tàu.

    Tôi đã định cùng lên chuyến tàu đó nhưng tôi không thể cử động được.

    Cả người tôi trở nên cứng đờ và cứ thế nhìn chằm chằm vào con tàu cho đến khi nó khuất hẳn.


    43: Bà già nhà giữ xe.

    Vào một buổi chiều, một phụ nữ vừa ra khỏi trung tâm mua sắm sau đợt giảm giá. Cô ấy trông có vẻ vui. Cô ấy đang tới chỗ để xe và trút mớ đồ vừa mua vào cốp. Vừa xong, cô ấy đóng cốp xe lại và thấy một bà già tiến tới.

    Bà già nói : "Cháu ơi, liệu cháu có thể cho ta đi nhờ về nhà không ? Ta không có xe, mà đã phải đi bộ cả ngày rồi." Cô gái nói "Cháu rất sẵn lòng." Và cô mở cửa xe cho bà già. Trong lúc đang vòng sang bên kia xe, cô nhìn vào xắc của mình và thốt lên "Ôi chết tiệt, cái thẻ tín dụng của mình... Chắc phải quay vào tìm đã." Bà già nói: "Ta sẽ đợi cháu ở đây nhé".

    Cô gái quay trở vào tìm người giúp. Rồi cô tìm thấy người bảo vệ khu mua sắm và kể rõ sự tình. Họ cùng trở lại xe cô gái và cửa xe đã bị mở toang. Ở chỗ ngồi sau xe là cái túi của bà già khi nãy. Bên trong cái túi là một chiếc váy phụ nữ, với bộ tóc giả màu xám tro, cùng với đó là con dao bầu lớn, một cái máy quay và một cuộn băng dính...


    44: Em trai.

    Tôi đã từng có một người em trai.
    Ký ức duy nhất của tôi về nó là khi tôi chia sẻ với nó những viên kẹo dẻo mà tôi được cho trong bữa tiệc trà.
    Dù vậy, em trai tôi đã qua đời khi mới chỉ một tháng tuổi.
    Em ấy vẫn sẽ sống mãi trong tim chúng tôi.


    45: Điếc???

    Cách đây không lâu, cái tai nghe giá 24.000 yên của tôi đột nhiên không hoạt động nữa.
    Tôi đã nghe nhạc quá lớn trong một thời gian dài, đột nhiên có thứ gì đó bị gãy và không còn một âm thanh nào phát ra.
    Quá tức giận, tôi ném mạnh cái TV xuống sàn nhà.
    Sự va chạm giữa TV và sàn nhà truyền đến giác quan của tôi.
    Tôi đang làm cái gì thế này?
    Cái TV đó giá tận 150.000 yên.
    Nhưng may thay, chỗ tôi ném TV xuống được lót thảm, tuy cảm nhận được sự va chạm nhưng tôi không hề nghe thấy tiếng rơi đập.
    Liệu nó có hỏng không nhỉ? Vừa nghĩ tôi vừa đập nhẹ vào nó.
    Nó vẫn phát hình như thường, nhưng lại không phát ra tiếng.
    Tốt thật! Giờ thì cái TV 150.000 yên cũng hỏng nốt.
    Hôm nay hình như hơi yên tĩnh.
    Có lẽ nhân cơ hội này tôi sẽ ra ngoài đi dạo một chút.